Quản lý cảm xúc đàn ông: Tại sao “chưa bình tĩnh thì đừng trả lời”?

Có ông anh dẫn bạn gái về nhà mình để ra mắt. Mọi thứ diễn ra cũng êm đẹp lắm, bỗng dưng không khí chùng xuống khi người nhà bắt đầu buông những lời ngầm phản đối ngay trên bàn ăn.

Bầu không khí giao tiếp trong gia đình bắt đầu có mùi khê khê. Mặt anh ta nóng ran, tay muốn chống xuống bàn kiểu Phải bật lại ngay, không thể nhịn.Đúng lúc đó, cô bạn gái, bằng một cái nắm tay nhẹ đã chặn đứng ý định “phản đòn” ngay lập tức cảu anh.

Cô ấy cứu người đàn ông của mình một bàn thua trông thấy. Bởi nếu lúc đó anh ta mở miệng, việc thiếu kiểm soát nóng giận sẽ lái mọi câu từ thành vũ khí gây sát thương; không đáng làm chút nào.

Bài này thuộc Trụ TĨNH • Chặng 3: PHẢN ĐÒN SẠCH Quản lý cảm xúc đàn ông: Tại sao “chưa bình tĩnh thì đừng trả lời”?  Nội dung nói về việc quản lý cảm xúc đàn ông. Bởi vì không phải cứ hết quát tháo là đã đủ bình tĩnh để lên tiếng. Có những lúc người đàn ông không còn bùng nổ nữa, nhưng vẫn chưa đủ “lạnh” để có một pha phản ứng sạch.

Quản lý cảm xúc ở trạng thái “đang nóng”

George Loewenstein (George Loewenstein là một giáo sư kinh tế học và tâm lý học người Mỹ, nổi tiếng trong lĩnh vực kinh tế học hành vi— tức là nghiên cứu vì sao con người thường ra quyết định không hoàn toàn lý trí) gọi đây là hot-cold empathy gap: khi đang ở trạng thái cảm xúc “nóng”, con người rất dễ đánh giá sai mức độ mà cảm xúc đó đang bóp méo nhận thức và hành vi của mình.

Nói nôm na kiểu ta là: lúc vừa bớt nóng, ta thường tưởng cái đầu đã “sạch” hơn thực tế.

Không phải vì ngu ngơ hay vô ý thức, mà vì chính cái trạng thái vừa dịu xuống đó vẫn đang làm ta nhìn sai độ tỉnh của mình. Dù cho tên thật của tôi là Ngọc Hoàng thì cũng không dám hoang tưởng là mọi lời nói của ta là thánh chỉ! Tôi bây giờ kiểu: Dạ , vâng! Anh chị nói gì cũng đúng ạ!

Dù có tên hay là gì nữa; lúc chưa bình tĩnh để phản công lại thì cũng cố quản lý cảm xúc đàn ông của mình thật tốt. Để không bị coi là cứ mở miệng ra là bị chửi: Cái thằng này đáy xã hội mà thích làm bố đời nhỉ!

Còn một lớp sâu hơn mà ít người để ý

Hệ sinh lý thường hạ chậm hơn cảm giác chủ quan.

Với stress, cortisol không rút xuống ngay. Nghĩa là ngoài mặt, anh em ta có thể đã bớt gắt, nhưng bên trong hệ thần kinh chưa chắc đã xuống cùng tốc độ. Vì vậy, “bớt nóng” nhiều khi chỉ có nghĩa là đã qua đỉnh bùng, chứ chưa chắc đã về tới trạng thái đủ sạch để quản trị tình huống.

Vì sao “bớt nóng” chưa có nghĩa là “đã đủ sạch để trả lời”

Hiểu sâu về tâm lý đàn ông trung niên, nếu không nhận ra đoạn chênh lệch sinh lý này, người ta rất dễ mắc một lỗi chí mạng: trả lời quá sớm.

Ở cái độ tuổi trung niên rồi giống như là đang bơi ngược dòng thác lũ trong đêm tối vây đấy anh em ! Chúng ta phải hiểu và chấp nhận thúc tế về tâm sinh lý để không còn mắc lỗi như thời vô lo vô nghĩ nữa rồi! Bây giờ mà đổi lỗi cho hoàn cảnh, số phận thì không hay!

Đoạn nguy trong việc Quản lý cảm xúc đàn ông này đáng sợ ở chỗ nó đánh lừa mình. Khi cơn bùng lớn qua đi, người đàn ông dễ tưởng phần còn lại chỉ là chút dư âm nhỏ.

Nhưng trên thực tế, cái dư âm ấy vẫn đủ để bóp méo động cơ và làm câu nói đi ra với lực ngầm mà chính mình không nhận ra. Nhiều món nợ bằng lời không sinh ra ở lúc ta điên nhất. Nó sinh ra ở đúng đoạn ta tưởng mình đã ổn hơn rồi.

Sơ đồ nhớ nhanh việc quản lý cảm xúc đàn ông:

  • Đỉnh bùng nổ đã qua
  • → Cảm giác lúc đó chỉ mới dịu xuống
  • → Hệ sinh lý vẫn còn dư chấn
  • → Mở miệng quá sớm
  • → Lời nói thành món nợ!

Kẻ thù của bản lĩnh đàn ông

Là trả lời quá sớm !

Trước tiên, phải tách rõ hai chuyện: né vì không dám đối diện, và chưa trả lời vì biết mình chưa đủ lạnh.

Bài này không có ý nói là anh em ta NÉ TRÁNH, bài này tô đậm bản lĩnh đàn ông nằm ở việc biết lúc nào mình chưa nên mở miệng.

Trả lời quá sớm thường làm tình hình “bẩn” hơn theo một cách rất khó chịu: không tới mức bùng nổ, nhưng đủ để để lại gai, đủ để làm người kia thấy bị đâm, đủ để để lại một món nợ rất dai.

Điểm đáng sợ là kiểu bẩn này nhiều khi không ồn ào, khiến người trong cuộc tưởng mình đã xử lý êm đẹp. Nhưng thực tế, phản ứng quá sớm không làm nổ tung tình hình, nó chỉ làm cuộc nói chuyện lệch đi vài độ, đẩy nó sang một quỹ đạo xấu hơn mà mình không thể kiểm soát.

Vậy khi nào thì nên trả lời để giữ đúng chất Trụ Tĩnh?

Quay lại chuyện trên bàn ăn: nhờ cô bạn gái “cứu” kịp lúc, người đàn ông đã không bật lại ngay. Sự im lặng đó, dẫu khó chịu trong giây lát, lại là khoảng nghỉ cần thiết để quản lý cảm xúc đàn ông thành công.

Ít nhất, anh em chỉ nên bắt đầu trả lời khi:

  • Không còn muốn thắng ngay nhịp đó.
  • Không còn câu nào muốn nói cho đau.
  • Chịu được việc chưa xử xong ngay.
  • Nghe người kia bớt méo hơn.
  • Không còn muốn nói chỉ để “nhẹ người”.

Chỉ cần đạt tới mức đó, câu nói đi ra đã sạch hơn rất nhiều rồi.

Nếu muốn có một mốc rất thực tế để tự canh mình, đừng chỉ nhìn vào chuyện “mình còn tức không.”

Hãy nhìn vào recovery (sự phục hồi). Một khoảng dừng cỡ 20–30 phút sau điểm nóng không phải mê tín; nó khá khớp với nhịp hồi phục sinh học thường thấy. Đòi mình trả lời sạch ngay trong vài phút đầu thường là đòi quá sớm.

Đừng chỉ hỏi “Tôi còn tức không?” Hãy hỏi “Hệ thần kinh sự bình tĩnh của tôi đã hồi chưa?”

Đúng là hơi nhiều câu hỏi thiệt; nhưng nó cứu tôi; làm cho tôi trưởng thành hơn để không còn là tấm chiếu chưa từng trải nữa; không phải ăn những viên thuốc đắng không bọc đường mỗi lần mắc lỗi.

Bước hành động:

Chuyển từ phản xạ sang ý thức

Trong 3 ngày tới, mỗi khi thấy mình sắp trả lời một chuyện đang căng, hãy rèn luyện kiểm soát nóng giận bằng cách tự hỏi 5 câu này trước:

  1. Tôi đang muốn làm rõ hay muốn thắng nhịp này?
  2. Còn câu nào muốn nói cho đau không?
  3. Tôi có đang sốt ruột muốn xử cho xong ngay không?
  4. Đang nghe người kia thật, hay đang nghe qua cái tôi bị chạm?
  5. Tôi muốn phản ứng có ý thức, hay chỉ muốn nhẹ người?

Mẫu tự chặn trước khi trả lời:

Tôi chưa nên trả lời khi còn:

Dấu hiệu “chưa lạnh” rõ nhất của tôi là:

Khi đó, câu tôi nên giữ là: “Để tôi nói lại sau.”

Kết bài

Cốt lõi của quản lý cảm xúc đàn ông không nằm ở việc nín nhịn lúc đang điên, mà ở chỗ nhận ra mình chưa đủ “sạch” khi vừa bớt nóng. Vì có những lúc ngoài mặt đã bớt căng, nhưng bên trong vẫn còn lực thắng, lực đâm, lực gấp và lực xả. Mở miệng sớm một nhịp, anh em vẫn có thể làm hỏng đúng cái không khí vừa mới dịu xuống.

Biết mình chưa nên trả lời không phải là yếu. Đó là bản lĩnh để phân biệt giữa bề mặt đã dịu và hệ sinh lý thật sự đã hồi.

Có những lúc cuộc nói chuyện hỏng không phải vì thiếu lý lẽ. Nó hỏng vì người nói nhầm đoạn “đã bớt bùng” thành “đã đủ sạch”.

Làm chủ được nhịp dừng này là một bước tiến rất lớn trong việc quản lý cảm xúc đàn ông. Nhưng vẫn chưa phải là bước cuối. Vì sau khi biết mình chưa nên trả lời, câu hỏi tiếp theo sẽ là: khi đã đủ lạnh hơn một chút rồi, mình phải nói như thế nào để không quay lại kiểu phản xạ cũ?

Đó là chỗ bài tiếp theo sẽ đi sâu vào: Nói chậm lại trước khi nói đúng – Cách chuyển từ phản xạ sang phản ứng có ý thức.