Kế hoạch Quỹ dự phòng 12 tháng: Biến khoản Dư nhỏ thành Quỹ đệm

Hôm đó ở Cali trời mưa.

Mưa ở đây không nhiều, nên đã mưa là người ta biết ngay. Nhưng trớ trêu là đúng lúc trời đang đổ nước, tôi lại ngồi cúi xuống đếm những đồng còn lại trong ví. Mấy tờ tiền nằm trên tay mỏng tới mức làm lạnh cả người và nhớ thời sử dụng tiền ngủ rực rỡ của tôi!

Tới lúc ngẩng lên, mưa cũng vừa tắt. Không còn giọt nào. Ngay khoảnh khắc đó, tôi tự nhiên liên tưởng ông trời có dính líu gì đến tiền trong ví của tôi hay không mà sao nó lại trùng hợp thế! Nghĩ chơi vậy thôi, chứ nói ra thành tiếng thì có khi thiên lôi lại đánh không những túi đã cháy mà người cũng đen thui luôn!

Thật ra…

Tiền trong nhà cũng vậy

Lương tháng là mưa. Thưởng cũng là mưa. Những tháng làm được hơn bình thường cũng chỉ là mưa. Nó đến rồi đi.

Còn quỹ dự phòng mới là cái chum. Nó không làm đời anh sang lên ngay. Nhưng nó giữ cho nhà không hoảng khi xe hư, khi việc chững, khi một người trong nhà đau, khi một hóa đơn tới sớm hơn mình chuẩn bị. Chứ không phải là cứ ráng làm đi; kệ nó; lãnh được lương tháng 13 rồi mới tính!

Người Việt mình ở những vùng mùa khô gắt thường hứng nước mưa rồi chứa trong chum để dùng dần. Mưa không ở lại. Cái giúp người ta đi qua mùa hạn không phải lập đàn tế cơn mưa. Cái giúp họ sống qua mùa khô là cái chum đã được đặt sẵn từ trước.

Lưu ý: Bài viết này chia sẻ kinh nghiệm kiểm soát chi tiêu và ra quyết định mua hàng, không phải tư vấn tài chính cá nhân.

Nội dung của bài không bàn quỹ dự phòng theo kiểu nói cho hay. Bài này  nằm ở đoạn chuyển rất quan trọng của chủ đề Giữ tiền: từ chỗ chỉ biết tiền đang rò ở đâu, sang chỗ bắt đầu giữ lại được một lớp đệm thật cho bản thân mình!

Câu xương sống của bài này: Quỹ dự phòng 12 tháng không làm anh em giàu lên ngay. Nó làm nhà anh bớt rung khi đời đổi chiều.

 vì sao đàn ông trung niên càng cần quỹ dự phòng?

Trước tiên, quỹ dự phòng là khoản tiền để sẵn cho những việc không báo trước. Quỹ dụ phòng luôn là không phải tiền đầu tư. Nó không phải quỹ du lịch. Cũng không phải khoản để mua đồ mới cho đỡ bí….như thế để không xớn xác sài linh tinh;  Nó là lớp đệm khi đời bất ngờ đánh úp thì còn gượng dậy được.

Hiểu nôm na là  quỹ dự phòng là cái phanh, không phải chân ga.

Là đàn ông và tới tuổi trung niên nên tôi không chỉ luôn luôn nói “Lớn rồi Hoàng ơi, trưởng thành và chín chắn hơn đi” ; mà phải hành động ;phải tự biết lo hơn rồi; nên tôi cũng cám ơn ông bà chắc đã cõng con còng lưng thời ngây dại tuổi trẻ; tới giờ gần 40 tuổi rồi, nên con cũng không giám làm phiền nhiều nữa đâu!

Nói thật thêm với anh em, người có ít lợi thế như tôi càng không được phép sống thiếu Quỹ đệm để nếu có vấp té thì có đệm cũng đỡ hơn. Nói sao ta!!! Không phải vì tôi đang so sánh hơn thua ai. Mà vì mình đã không còn cơ hội để sửa sai nhiều hơn. Nhiều khi tôi chỉ có ý nghĩ : ” Ối dời, vài đồng bạc lẻ này thấm gì, cần gì”  thì … thề; tôi cũng có nuốt cái suy nghĩ đó vào ngay!

Hồi trẻ, nhiều người còn nghĩ danh dự là phải thể hiện; ít nhất là phải Gồng cho khỏi thua. Qua trung niên rồi, danh dự không còn nằm ở sĩ diện. Danh dự nằm ở chỗ bản thân có nền tảng và tiền là chỗ dựa đầu tiên. Thực tế hay đàn ông đã quá thực dụng!  Tôi chẳng biết bạn hay anh em đang đọc trả lời như thế nào; nhưng tôi không để cả cuộc đời còn lại chao đảo chỉ vì một hành vi bốc đồng như thời trai trẻ nữa đâu.

300 đô

Nói thật luôn: rất nhiều gia đình ở Mỹ đôi khi không dư nổi 300 đô mỗi tháng.

Vì sao ra nông nỗi này à!? Có nhiều lý do lắm…

Nè, ví dụ thông dụng là cứ đếm sương sương các loại tiền nào là :Tiền thuê nhà cao. Bảo hiểm cao. Con cái tốn. Xe cộ tốn. Nhiều nhà còn mang hai đầu dây: bên này là vợ con, nhà cửa, deductible, bảo hiểm; bên kia là cha mẹ, anh em, việc ở quê….

Cho nên, nói “mỗi tháng để ra 300 đô” nghe thật tròn đẹp, nhưng không phải nhà nào cũng đứng ở đúng điểm đó.

Nhưng câu hỏi quan trọng không phải là anh em có dư đúng 300 hay không.

Câu hỏi và cho anh em tự trả lời : Anh em đã có Kế hoạch quỹ dự phòng chưa ; nếu chưa thì cùng tôi bắt đầu dựng cái chum của mình biến khoản dư nhở thành quỹ đệm.

Còn tôi; cố gắng thì được $50 mỗi tháng; Ngại quá! nhưng mà ai nói gì nói không quan trọng con số mở đầu có đẹp không. Điều quan trọng là tôi không muốn đời mình chẳng vênh trước khi đời lại đổ thêm một mùa khô vào mình.

Cho nên…

Bao nhiêu cũng có đường đi

Nhiều người kẹt ở chỗ này vì nghĩ phải có một con số “đẹp” mới đáng bắt đầu. Thật ra không phải vậy. Quỹ đệm đầu tiên không được dựng bằng sự hoàn hảo. Nó được dựng bằng sự đều.

Mức góp mỗi tháng Sau 12 tháng Ý nghĩa thật
50 đô 600 đô Đủ để bắt đầu có lớp đệm mini, bớt phụ thuộc vào thẻ
100 đô 1,200 đô Bắt đầu có khoảng thở cho vài cú rung đầu tiên
200 đô 2,400 đô Tạo ra một lớp đệm có hình hài rõ rệt
300 đô 3,600 đô Đủ để dựng quỹ đệm đầu tiên khá chắc cho nhiều nhà

Đừng coi thường những con số này. Chúng không làm anh giàu ngay. Nhưng chúng đổi trạng thái của anh em ta từ lo sang tính.

Sau 12 tháng

Riêng tôi, bản thân cũng chỉ hi vọng sau 12 tháng,  quỹ có thể là 600 đô

Quỹ đệm đầu tiên không phải pháo đài. Nó là lớp áo giáp đầu tiên. Một cú sốc lớn hơn vẫn có thể đánh thủng. Nhưng ít nhất đòn đầu không làm mình quỳ gối…

Khi có biến Không có quỹ đệm Có quỹ đệm đầu tiên
Xe hư Quẹt thẻ, vay, hoảng Sửa trước, đầu đỡ loạn hơn
Con bệnh Rối tiền lẫn rối đầu Bớt một tầng áp lực
Mất việc ngắn hạn Gãy nhịp sinh hoạt ngay Có vài tuần để xoay
Hóa đơn bất ngờ Căng cả nhà Nhà yên hơn

Quỹ dự phòng không làm anh giàu. Nhưng nó giúp anh không hoảng khi cuộc đời rung.

Kết luận

Tóm lại, Quỹ dự phòng như một cái chum nước đặt ở góc nhà: Trời mưa thì hứng, mùa khô thì nhờ.

Nó im lặng, ít ai để ý; nhưng tới lúc thiếu mới biết cái gì thật sự bảo vệ cuộc sống. Với đàn ông trung niên, quỹ dự phòng không phải thứ để khoe. Nó là phần chìm giữ cho đời mình đỡ lật. Ở tuổi này, người ta ít khi gãy vì một cơn sóng lớn. Thuyền thường gãy vì đã chở quá nặng mà cái thân nó lại yếu và mỏng manh hơn.