Có những thứ nếu chỉ nhìn qua thì rất Bình thường.
Giống như khi anh em ta nhìn sơ Ban điều hành của một công ty; Thấy tên gọi, chức danh, cách trình bày thì cố tạo cảm giác rất “quốc tế”. Nhưng nhìn kỹ hơn: phần hình ảnh, giao diện, cách dựng niềm tin thì đầy dấu hiệu chắp vá…mọi thứ lại rất nửa Tây nửa Ta!
Vì thế; ai không biết chứ tôi cảm nhận chi tiết đầu tiên khiến mình phải gợn gợn, thì không tin phần còn lại.
Trả góp 0% có thật không?
Có, nhiều trường hợp là thật. Ví dụ như là anh em chia khoản tiền ra nhiều tháng và không bị tính thêm lãi suất, miễn là ta đi đúng toàn bộ điều kiện của chương trình.
Thật thì có thật nhưng mà nhiều người nhầm: không lãi không có nghĩa là không giá.
Cái giá có thể không nằm ở Lãi. Nó nằm ở chỗ:
- anh em có thêm việc trả tiền phải nhớ mỗi tháng,
- Bị giảm thu nhập tương lai
Nói nhanh cho vuông là 0% không tự động là bẫy. Nhưng nó là thứ rất dễ biến một quyết định mua thành nô lệ tài sản!
Không phải dễ tin
Nhiều khi tôi cũng muốn tìm hiểu để mua trả góp như thế, nhưng cứ ngô nghê rồi lười tìm hiểu nên tặc lưỡi thôi không dính dáng cho lành!
Nói thì hay lắm; văn vở lắm. Nhưng khi vào trong cảnh cần món đồ đó thì mới thấy không dễ chút nào.
Tưởng tượng mấy cái cảnh này nè anh em: Tan ca bước ra xe. Điện thoại báo sắp tới kỳ bảo hiểm. Máy giặt ở nhà rung như muốn chết. Con cần thêm một món cho lớp. Đầu óc đang muốn yên một chút…nên từ không muốn dính dáng cũng phải kí vào tờ hợp đồng mua trả góp
Vì không chỉ có được một món đồ. Còn tự cho mình một cảm giác: đỡ đau ngay bây giờ, đỡ phải nghĩ thêm, đỡ thấy nhà mình thiếu trước mắt.
Và chính ở chỗ đó, rất nhiều người không mua vì tham hay ngô nghê đâu! Hoàn cảnh như thế, nhưng cái giá của liều thuốc an thần này là có tác dụng phụ có ngay sau vài tháng như bảng dưới
| Câu tự dỗ mình | Sự thật bên dưới | Cái giá 3 tháng sau |
|---|---|---|
| Mỗi tháng có chút thôi | Tôi đang muốn đỡ đau ngay lúc này | Thu nhập tương lai bị buộc thêm một lịch |
| Lấy trước cho nhà dùng đã | Tôi đang sợ nhà mình nhìn quá thiếu, quá tạm | Một món đồ xong, đầu lại thêm một việc phải nhớ |
| Ký cho nhanh cho đỡ nghĩ | Tôi đang quá mệt để quyết định cho tỉnh | Cái nhẹ hôm nay đổi bằng cái nặng của những tháng sau |
Mà nó tới bất ngờ sau khi mua trả góp luôn
Một món đồ giá 1.200 đô. Trả góp 12 tháng, mỗi tháng 100 đô. Nghe không ghê. Nhưng nếu tháng thứ ba xe hư mất 700 đô, tháng thứ tư con có thêm một khoản trường lớp, lúc đó cái “chỉ có 100 đô thôi” bắt đầu hiện nguyên hình.
Không phải 100 đô quá lớn. Mà vì nó chen vào đúng lúc ta cần thêm “máu” hoặc tiền lương chưa về kịp! Chẳng lẽ đi vay mượn ai đó vài trăm cũng kì kì…
Khôn ngoan hơn
Nhiều người họ khôn và thông thái hơn tôi; ừ họ hơn tôi là cái chắc rồi ! và dư tiền nữa vẫn mua đồ trả góp mà không trả ngay luôn vì
HỌ chọn giữ dòng tiền
Đây là điểm rất quan trọng. Nếu anh em như tôi không có lực trả thẳng, thì 0% rất dễ trở thành cái nạng tâm lý. Còn nếu anh em rủng rỉnh nhưng đang chọn cách sắp dòng tiền cho hợp lý, lúc đó nó mới thấy trả góp đúng là công cụ.
Ngoài điều đó ra; họ cũng cần 2 điều kiện sau nữa để quyết định tham gia:
Món đó cần thật, không phải chỉ làm anh đỡ ngộp
Nó phải giải quyết một việc thật: phục vụ công việc, giữ nhà vận hành, hoặc xử một nhu cầu lõi. Không phải món chỉ làm mình thấy khá hơn trong đầu.
Điều khoản sạch, không có kiểu mập mờ phía sau
Anh em phải nhìn hết giá thật, hậu quả thật, đường thoát thật. Nếu giống tôi khi chưa có thói quen nhìn kiểu đó, đi tiếp sang bài Quy tắc 3 rõ trước khi mua.
Nếu đọc tới đây mà anh nhận ra mình thường bị kích bởi cảm giác “mua rồi tính”, hãy đi tiếp sang Cách tự cứu ví khi thấy sale: Cần hay Kích?. Bài đó chặn đúng kiểu mua do bị kích. Bài này chặn kiểu ký do bị cảm giác nhẹ dẫn đi.
Ghi nhớ ngắn
- 0% có thể là thật.
- Nhưng không lãi không có nghĩa là không giá.
- Cái giá lớn nhất nhiều khi là mất khoảng tài chính của các tháng sau.
- Đừng ký khi chưa TÍNH hoặc đang mệt, đang ngại, đang cần một cảm giác giải toả.
- Riêng tôi đến tuổi trung niên rồi nên cũng nhận ra ít nhiều là Tiền như là tay lái cuộc đời, khi mà mình hời hợt là Mất tay lái ngay; là hoảng loạn ngay!
Kết
Đàn ông chúng ta tới tuổi trung niên này không còn dễ tin người hay mấy cái trò vặt nữa. Cái nguy không nằm ở chữ 0% đâu mà sâu xa là nằm ở chỗ mình nhượng bộ trước thứ làm mình thấy nhẹ ngay lúc đó, rồi để những tháng sau trả phần nặng còn lại.
Hình dung khi chúng ta đã tới tuổi trung niên và gần xuống dốc như một chiếc xe bán tải bò qua đèo lúc trời nhập nhem. Trên thùng xe là những kiện hàng buộc chằng chịt. Mỗi kiện đều được chất lên bằng cùng một câu: “Chỉ thêm chút thôi.”
Lúc rời bãi, xe vẫn còn êm. Qua dốc đầu, vẫn ổn. Qua dốc thứ ba, vô-lăng bắt đầu nặng. Tới khúc cua cuối, chúng ta mới thấy thứ làm mình hụt lái không phải cơn gió mạnh. Mà là quá nhiều món nhỏ đã được buộc lên từ trước.
Trả góp 0% cũng vậy. Nó hiếm khi đập anh ngã bằng một cú lớn. Nó âm thầm lấy thu nhập hiện tại và tương lai lúc nào không hay.
Đọc tiếp trong 1 phút
- Cách tự cứu ví khi thấy sale: Cần hay Kích? – chặn kiểu mua do bị kích.
- Chi phí sở hữu: mua rẻ chưa chắc rẻ – nhìn cái giá thật sau khi món hàng đã vào nhà.
- Quy tắc 3 rõ trước khi mua – nhìn tổng giá, hậu quả và đường thoát trước khi ký.
- Thay thẻ vẫn bị trừ auto-pay: 3 lý do + 3 bước – chặn kiểu tiền âm thầm tự trừ sau khi anh tưởng đã kiểm soát.