“Mày tưởng vậy là hay hả?”
Ở cái tuổi mà gánh nặng trên vai không cho phép mình hành xử thằng trẻ con vì thế tôi luôn luôn dặn lòng : lớn rồi Hoàng ơi..
Cho nên, điều đầu tiên là nên nhận ra các dấu hiệu mình đã mất bình tĩnh trước khi lấy lại tâm thế để giải quyết việc gì ! Cùng nhau đi qua các dấu hiệu mất kiểm soát ở bài viết này; nó nằm trong chuyên mục các bài blog thuộc trụ Tĩnh, trong cụm nội dung “Bình tĩnh cho đàn ông trung niên”.
1. Tưởng mình còn ổn !
Mọi thứ có cái ngưỡng của nó; và cơn nóng giận nó đã lộ ra ngoài rồi nhưng chưa nổ điên khùng lên thôi! nên tôi nghĩ là mình còn tỉnh táo; kiểu giống như cái máy dù cho nó có nóng cũng không bốc khói ngay đâu!
Hôm bị mắng ở chỗ làm như thế, tối về nhà tôi vẫn ăn cơm với gia đình; trả lời ngắn gọn và nói chung là mọi thứ đều ổn. Nhưng bên trong, đầu óc còn cay lắm và người thì mệt lừ..
Chi tiết hơn thì cùng xem bảng đèn báo cảm xúc thể hiện mất bình tĩnh : Vàng, Cam, Đỏ
Bảng đèn báo cảm xúc: Vàng, Cam, Đỏ
| Tầng | Dấu hiệu | Ví dụ |
|---|---|---|
| Tầng 1 Vàng | Giọng hơi gắt thấy phiền khi được hỏi thăm. | ví dụ như nói “Tôi nói bình thường mà.” |
| Tầng 2 Cam | Bực lạc địa chỉ và chỉ muốn kết thúc nhanh cuộc trò chuyện. | “Tại hôm nay nhiều việc quá.” để nói chống chế |
| Tầng 3 Đỏ | lúc này thì thôi rồi; mồm miệng có bao nhiêu câu độc, xóc xỉa đã nằm sẵn trong đầu, chỉ chờ phun ra. |
3. Mẹ tôi
Khổ nỗi là bản thân chính chủ lúc đang Nóng cũng chỉ nghĩ đó là do thời tiết; chứ không nghĩ những biểu hiện như thế là mất bình tĩnh đâu.
Nhưng người ngoài thì họ thấy, biết và họ né chỗ khác cho khỏi bị phiền kiểu bị ” giận các chém thớt”
Nhưng Mẹ nhìn tôi, rồi buông đũa, khẽ thở dài:
• Mày nhìn lại mày đi Hoàng. Người ta nhịn mày nên không nói, chứ tao đẻ mày ra tao lạ gì. Mày tưởng chưa văng tục là đang bình tĩnh hả? Cái giọng mày , tay chân dằn chén dằn đĩa. Mày đang mang cái bực dọc ngoài đường về trút lên cái nhà này rồi. Lớn rồi con…
Tôi chề cái môi dày của tôi ra vì chán kiểu đi làm đã bị nói xỉa xói; không muốn nói cho qua chuyện vậy mà .. mẹ chặn đứng:
• Mày định nói câu gì để làm đau tao cho bõ ức đúng không? Nói ra mất 3 giây sướng miệng, nhưng người nghe mang vết sẹo cả đời. Mày lớn rồi, hết tuổi được phép sai lầm như thằng con nít rồi.
Mẹ nói xong rồi về phòng. Căn bếp chỉ còn tiếng quạt gió và mâm cơm thừa. Tối đó, tôi ngồi một mình, đối diện với chính mình trước gương. Lời mẹ nói không phải để xả giận, mà là một cú kéo phanh kịp thời để tôi tự nhìn lại và đúc kết bài học xương máu.
4. Các dấu hiệu mất bình tĩnh
Dọn cái bàn ăn, tối đó vào phòng và tìm hiểu thì có rất nhiều dấu hiệu đã lỗ ra bên ngoài mà bản thân tôi nghĩ là dấu được; hoặc ít ra là ngừoi khác thấy tôi vẫn ổn áp; Nói ngắn gọn thì có khoảng 7 dấu hiệu chứ kể ra thì nhiều lắm lại khiến chúng ta mất bình tĩnh hơn.
- Giọng nói cảu tôi cục cằn trước khi kịp nhận ra: chưa chửi ai, nhưng giọng nói đã có mùi gây hấn. Người nghe không còn nhận ra lý lẽ , họ chỉ thấy sự phòng thủ hung hăng từ phía tôi.
- Mất kiên nhẫn với chuyện cỏn con: Cái ly để sai chỗ bỗng thành cái cớ để nổi điên. Chuyện nhỏ không làm tôi nóng đâu mà nó chỉ là que diêm rơi vào đống áp lực đã chất sẵn từ trước.
- Tai vào chế độ ĐIẾC và chỉ chờ phản công: không còn lắng nghe chân thành. Cái tai của tôi đóng chặt, chỉ canh đối phương dứt câu là cắt lời để bật lại. Muốn chốt hạ cho thắng luôn cơ.
- Cái bực lạc địa chỉ như Vết dầu loang vậy: Bực dọc vì công việc ngoài xã hội, tôi mang nguyên vẹn năng lượng tiêu cực đó về nhà trút lên đầu người thân. Cơn nóng đã đổi địa chỉ một cách vô lý
- Chốt gấp cho xong kiểu Đạp ga thoát thân với những câu “Thôi bỏ đi”, “Tùy” không phải là bao dung hay nhường nhịn. Đó là lúc tâm trí tôi tháo chạy và cơn mất kiểm soát đang xâm lấn làm tôi chốn chạy
- Thân thể có biểu hiện trực chiến: Hàm nghiến chặt, vai gồng cứng, tay chân làm việc mạnh hơn cần thiết. Cơ thể tôi đang tự động vào trạng thái chiến đấu chứ không phải đang bình tĩnh như tôi tưởng.
- Câu độc địa đã nằm sẵn trong đầu như là có biên tập văn chương hoàn hảo luôn: Đây là lằn ranh đèn đỏ nguy hiểm. Trong đầu đã thủ sẵn những lời ác ý nhất để làm người khác đau nhằm bảo vệ cái tôi. Câu nói phun ra trong 3 giây nhưng để lại vết sẹo cả đời.
Hóa ra bấy lâu nay tôi chỉ là một đứa trẻ to xác, mượn tiếng gầm gừ để che đậy cho sự nông cạn tri thức và kiệt quệ lực bên trong.
Nhìn lại 3 tầng Vàng Cam Đỏ ở trên thì tôi mới rút ra được là : Biết dừng sớm ở tầng Vàng là vàng ròng, còn để lao đến tầng Đỏ thì chỉ còn là sự hối tiếc. Để làm được thì phải thực hành và luyên tập thôi
5. Thực hành 3 ngày
Sau khi biết 7 dấu hiệu sự mất bình tĩnh đã lộ ra ngoài thì tôi tập luyện không phải để che đậy đi; để lừa mình rồi lừa dối người. Kiểu như đóng diễn vai người hùng không tì vết. Để không thua ở những khúc cua cũ, tôi chọn cách bóc trần chính mình cuối mỗi ngày vì tôi đã tới tuổi trung niên rồi và muốn trưởng thành thật sự:
- Ngày 1: Ghi lại lúc giọng mình bắt đầu sắc lẹm. Hiện tượng này xảy ra trong xe, ở chỗ làm hay lúc vừa bước vào cửa nhà?
- Ngày 2: Ghi lại dấu hiệu thân thể. Lúc nào thì hàm bắt đầu cứng, vai căng, hay nhịp thở mạnh hơn?
- Ngày 3: Ghi lại câu độc mình suýt phun ra để làm đau người khác. Nhìn vào đó và tự hỏi: “Mình làm vậy có đáng không?”
Nhìn ra mẫu lặp lại của bản thân là bước đầu tiên để giành lại vô lăng cuộc đời.
6. Kết: Giữ Bình tĩnh bắt đầu từ lúc nhận ra sắp mất nó
Bình tĩnh không phải đợi nổ rồi mới đi cầm máu như vậy là quá trễ rồi! Nó có dấu hiệu hết; anh em nào mà giữ nình tĩnh được là bản lĩnh đấy!
Nói thật, bình tĩnh không phải là hiền đâu ông ạ. Nó là kiểu bên trong mình đang điên máu, đầu muốn nổ tung rồi, nhưng tay vẫn ghìm chặt được cái vô lăng làm chủ tay lái và cuộc đời dù cho có chuyện bất ngờ xảy ra thì vẫn về bến bình yên! Hãy Đọc bài này :“Bình tĩnh không phải là hiền”, để anh em mình không bị nhầm giữa sự nhịn nhục với cái tĩnh của người có bản lĩnh.